Xin chào, tôi là SunShare – Thảo Sun
Tôi sinh ra và lớn lên tại một vùng quê nghèo ở Nghệ An, cuộc sống thuần nông vất vả. Sinh ra không phải ở vạch đích, tôi chưa bao giờ trách móc bố mẹ. Bởi vì họ đã làm hết khả năng, và cho tôi tất cả những gì họ có. Hạnh phúc là con của bố mẹ.
Nhà tôi có bốn chị em, thành tích học tập không có gì đặc biệt. Không được giải nhất nhì, hay quán quân này quán quân kia. Đơn giản là được lên lớp, xếp loại học sinh khá của lớp. Cuộc sống của gia đình nhờ vào những vụ lúa, sắn, mía, đàn gà, mấy con lợn….Những mùa đi cấy cong mông, những ngày đi trồng sắn mía tối đen mới về.
NGÀY ẤY VẪN CÒN IN TRONG TRÍ NHỚ
Bố tôi là thợ xây, bố thường đi làm xa nhà cùng tổ xây của bố. Bố đi vài tháng rồi lại về, lúc về là bố lại mua bánh kẹo cho chị em tôi, đứa trẻ con ngày đó vui lắm. Bố làm cả những ngày nắng ngày mưa, tôi thương bố đi xây từng viên gạch dưới cái nắng cháy da của miền Trung, màu da đen sạm hằn cả những nếp nhăn đầy trên mặt. Bàn tay và bộ quần áo dính đầy xi măng. Bố từng nói với tôi : ” Bàn tay sần sùi là bàn tay đẹp “. Bàn tay với những vết chai sần, có khi bong da chảy máu. Đôi tay nuôi nấng chị em tôi cũng là đôi tay nuôi cả gia đình. Thu nhập từ việc trồng sắn mía, thu hoạch xong trừ đi nhiều khoản, thành ra cũng chỉ đủ ăn chứ không có dư. Chưa bao giờ bố mẹ tôi có tiền đi cất ngân hàng….
Mẹ tôi ở nhà lo việc đồng áng, tôi là chị cả nên cũng tự biết rằng mình phải thay mẹ ghánh vác mọi chuyện. Mẹ thường hay đau ốm, có những tuần, hay cả tháng mẹ tôi phải nằm viện ở thành phố điều trị vì đau xương khớp. Mấy chị em ở nhà tự lo cho nhau 🥺. Bạn bè tôi, nghỉ học chúng nó đứa đi chơi, đứa đi học thêm còn tôi nghỉ học sẽ cùng mẹ đi làm nương rẫy. Không đi học thêm, thế mà tôi vẫn tự học và học ở trên lớp, đậu tốp nghiệp THPT hì. Những ngày được nghỉ bạn tôi chơi cho hết ngày, tôi thì đi cuốc cỏ thuê, đi bóc lá mía thuê. Trời mùa hè nóng nực có tiền mua kem cả nhà ăn, có tiền mua bánh kẹo, sữa cho cậu em út. Quà cho nó những hôm đi học mẫu giáo. Tôi có tiền mua sách vở, đồ dùng học tập. Có năm tôi còn để được tiền ra và mua được đồ áo tết. Ngày đó, tuy khổ cực mà đầy ắp tiếng cười.
Bố tôi chưa bao giờ mua quần áo tết
Mẹ tôi dành cả thanh xuân để đi cấy thuê
Họ chưa bao giờ được đi ăn nhà hàng
Bố mẹ dành cả cuộc đời để nuôi con lớn khôn, dành miếng cơm manh áo để con được đủ đầy. Bố mẹ, gia đình là lí do để tôi cố gắng. Tôi không chọn an nhàn, thử thách khó khăn tôi luôn đương đầu. Tôi là một ” CON NHÀ QUÊ ĐẦY THAM VỌNG “. Tôi nỗ lực làm việc, học hành vì không muốn nhìn thấy họ vất vả, họ đã vất vả nửa cuộc đời mình rồi. Tôi không muốn em tôi phải thiếu thốn, không có ăn có mặc.
Bố mẹ, bố mẹ hãy luôn mạnh khỏe và bình an nhé. Bố mẹ đã chở che cho con cả nửa quãng đường rồi, quãng đường còn lại, hãy để con bảo vệ bố mẹ. Con vẫn đang nỗ lực từng ngày một, con sợ bố mẹ già đi.
TÔI ĐÃ KHÓC KHI VIẾT BÀI NÀY
Còn gái của bố mẹ : Trần Thị Thu Thảo
Các bạn hãy nhớ website https://thaosun.design.blog/
Fanpage Thảo Sun
Group SunShare – Thảo Sun
IG thaosun2001